Hiển thị các bài đăng có nhãn thực khách. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thực khách. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 8 tháng 12, 2015

Phải... dơ mới là không gian phở

LÊ VĂN NGHĨA

(PL)- Tôi đã đọc nhiều bài viết trên các báo, tản văn của các nhà văn lớn cũng như được nghe rất nhiều tranh luận về chủ đề:

Thế nào là mộ tô phở ngon? Đủ thứ công thức được đưa ra chẳng hạn như bánh phở phải mỏng, thật dẻo, nước lèo (nước dùng) phải ngọt nhờ nhiều xương bò ninh qua đêm… Nhà văn Vũ Bằng còn cho rằng mùi phở cũng có sức mạnh huyền bí như mây khói chùa Hương (mê phở kiểu này thì hết ý luôn). Ý kiến nào cũng xác đáng cả nhưng theo ngụ ý thì tôi vẫn thấy nói về phở ngon mà không nói về KHÔNG GIAN PHỞ thì cũng không công bằng cho cái mồm của mình lắm chăng?

Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2015

Tại sao uống cà phê bằng dĩa?

LÊ VĂN NGHĨA

(PL) - Người Sài Gòn, nói đúng hơn là trong Chợ Lớn, buổi sáng ngồi trong “tiệm nước” ăn tô hủ tíu, cái bánh bao hay dào cháo quảy thường uống một ly cà phê.

Cà phê trong các tiệm nước được pha bằng cái vợt đen thùi lùi (có người gọi là cà phê vớ, cà phê bít tất đều là nó), đổ vào siêu sắc thuốc - mà vợt càng đen thì cà phê càng ngon vì đã thấm tất cả tinh chất cà phê vào thớ vải. Cái vợt này chỉ được giặt bằng nước lạnh, không được dùng xà bông để giặt vì sẽ làm mất mùi, chất cà phê (bạn cứ thử để gói cà phê bên cạnh gói xà bông giặt rồi sẽ biết). Khi có khách gọi cà phê, người bán sẽ rót cà phê đen, cà phê sữa, cà phê nhiều sữa (bạc xỉu) nóng từ cái siêu sắc thuốc vào cái ly “xây chừng” - một loại ly thủy tinh nhỏ, không quai, rồi bưng ra cho khách.