(TBKTSG) - Mình có thói quen thích đọc, tò mò đọc, háo hức như đứa con nít mới được vỡ mặt chữ, từ đó sinh ra cái tật đọc đủ thứ. Nhớ hồi bắt đầu biết chữ, hễ thấy thứ gì có chữ là đọc coi cho hết. Coi chừng chó dữ. Nhà bán. Miếng báo cũ gói xôi, gói bánh mì... Thậm chí lớn rồi vẫn chịu khó và khó chịu đọc những thứ rải rác ven đường. Khoan cắt bê tông. Cấm đổ rác. Rút hầm cầu. Nhà cho thuê. Cần người ở ghép. Cần nữ phục vụ ngoại hình đẹp. Đất nền siêu rẻ, chạy 5 phút tới trung tâm thành phố...
Rồi từ từ, chẳng còn món hàng gì gói bằng giấy nữa. Chất dẻo mà mình cứ quen miệng gọi là bao, bịch nylon đã thay thế giấy. Chất dẻo trong suốt, màu mè, thường thì không có chữ. Vậy là chẳng còn gì để đọc cho đỡ ghiền con mắt.
