Một năm, một vòng đời có bao nhiêu dịp người ta được nhận quà, và cũng đi tặng quà cho người khác. Theo truyền thống thì ngày tết Nguyên đán thường biếu tặng quà tết cho cha mẹ, người thân, người ơn nghĩa, thầy giáo… và ngày Trung thu tặng quà là đồ chơi cho trẻ nhỏ, biếu ông bà cha mẹ, thầy giáo hộp bánh, trái cây. Sau này có thêm những ngày lễ theo phương Tây như Giáng sinh, tết Dương lịch, ngày Tình nhân, ngày Phụ nữ 8/3, ngày Nhà giáo 20/11, rồi “phú quý sinh lễ nghĩa” có dịp sinh nhật, thôi nôi, đám cưới, tân gia… Những món quà trao trong dịp này “thay lời muốn nói” chứa đựng trong nó bao ý nghĩa tốt đẹp.
Hiển thị các bài đăng có nhãn tiến sĩ Nguyễn Thị Hậu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tiến sĩ Nguyễn Thị Hậu. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Năm, 12 tháng 1, 2017
Chủ Nhật, 21 tháng 8, 2016
Kể công
Nguyễn Thị Hậu
(TBKTSG) - Trên các phương tiện truyền thông của Nhà nước thường nhận thấy một hiện tượng là, bất cứ khi nào nói về một công trình dân sinh được xây dựng, một việc làm phục vụ tốt cho dân, thì luôn có người dân phát biểu ý kiến mở đầu bằng câu “nhờ ơn..., nhờ sự quan tâm...”, và chính tác giả bài báo, phóng sự cũng viết “nhờ sự chỉ đạo sâu sát của..., sự nhiệt tình giải quyết của...”. Đặc biệt đối với những vùng sâu vùng xa, nơi nghèo khó thì điều này lại càng được nhấn mạnh!
Nghe riết thành quen mà vẫn không sao thoát khỏi ý nghĩ tại sao và từ khi nào mà nhiệm vụ chức năng của chính quyền là phục vụ người dân lại trở thành “ơn trên mưa móc” như vậy?
Tại sao Tấm Cám
FB Nguyễn Thị Hậu
Cũng như nhiều người, tôi đọc truyện Tấm Cám từ hồi nhỏ xíu, sau này có phim hoạt hình rồi truyện tranh nhưng tôi không thích vì thấy giả tạo thế nào ấy. Tuy nhiên kịch Tấm Cám của nghệ sĩ Thành Lộc hay truyện tranh của bọn trẻ vẽ lại theo lối “hậu hiện đại” thì tôi cực thích. Hình như nghệ thuật của ta diễn tả những bi kịch không tới thành ra xem bực mình, có khi làm hài kịch mà lại thành công! (đúng thôi, trong cuộc sống cái bi và hài chỉ cách nhau có một sợi tóc!).
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
